Chúc mừng ngày Quốc tế phụ nữ 8/3

Bài viết về mẹ của một em học sinh trường Tiểu học An Bài

“Tình mẹ bao la như biển Thái Bình. Lòng mẹ êm ái như biển Thái Bình”. Thật là xúc động, mẹ tôi cũng vậy đấy!

Năm nay mẹ ngoài ba mươi tuổi thế mà mẹ trẻ hơn so với tuổi rất nhiều. Thiên nhiên đã phú cho mẹ một vóc dáng thon thả nên rất dễ mặc quần áo. Cho dù các vóc dáng đó ở chỗ nào em cũng nhận ra. Vì có nước da trắng hồng tự nhiên nên dù mặc kiểu áo, màu áo nào mẹ cũng nổi trội. Từ lúc nhỏ đến giờ, chưa bao giờ mẹ phải đánh phấn thế mà nước da ấy cứ hồng trắng rực lên nhất là lúc đi làm đồng về. Mẹ không được nhàn hạ như mọi người, nhưng ngược lại mẹ lúc nào cũng cười vì hai chúng em đều ngoan, học giỏi, không để mẹ buồn bao giờ. Mẹ nói “mẹ vất vả tí mà các con ngoan mẹ cũng vui lòng”. Kinh tế nahf em còn khó khăn nên cách ăn mặc của mẹ còn giản dị lắm, chỉ có hai ba bộ bình thường, có khi xin của dì Năm, thế mà mẹ mặc vừa như in. Nổi bật trên khuôn mặt trái xoan nước da trắng hồng là đôi mắt. Đôi mắt to tròn thông minh lúc nào cũng nhìn mọi người đầy tình cảm. Người ta thường nói “Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn”. Đôi mắt của mẹ biết vui, biết buồn, biết chia sẻ nữa. Những lúc các con ngoan, học giỏi, cả nhà cười đùa quây quần, ánh mắt mẹ rạng ngời, khóe mắt tươi như hoa. Lúc đó mẹ thật trẻ. 

Còn khi các con ốm, nhà có chuyện buồn, mắt mẹ xệ xuống, sưng húp như muốn khóc. Cũng đôi mắt ấy, mẹ khóc sướt mướt khi xem những bộ phim có cảnh ngộ éo le. Nhưng trên khuôn mặt mẹ đẹp nhất là cái mũi, sống mũi thẳng, thanh tú làm cho đường nét trên khuôn mặt hài hòa. Càng ngắm, em càng thấy tự hào “mẹ mình đẹp tự nhiên thật”. Em rất thích đôi môi của mẹ. Nó không đỏ hồng mà mòng mọng hình trái tim. Nó không mỏng dính mà hơi dầy như vẽ. Còn hơn thế nữa, cặp lông mày không tỉa bao giờ nhưng rất tự nhiên, mềm mại, với hàng mi cong cong tự nhiên. Đặc biệt hơn cả là khuôn mặt bầu bầu với đôi má mỗi khi mẹ cười có núm đồng tiền rất duyên. 

Ngoài ra ai cũng khen mẹ có mái tóc suôn dày mà song mượt. Nó đã bị cắt đi rất nhiều lần. Mẹ nói “mẹ cắt đi để cho dễ gội con ạ”. Chẳng bao giờ mẹ dùng dầu gội đầu mà luôn chăm sóc mái tóc bằng các hương liệu tự nhiên. Vì công việc đồng áng vất vả, lại đi thêm việc thu lượm các đồ nhựa sắt thép mang bán mang bán cho các cửa hiệu nên mẹ gắn với cái xe đạp cà tàng rong ruổi khắp các nhà trong làng trong xã để kiếm ngày dăm ba chục phụ giúp cùng bố mẹ lo kinh tế gia đình nên tóc mẹ chỉ có hai kiểu: búi tó sau gáy hoặc buộc gọn cổng lên cho tiện lao động. tới giờ đón con nhỏ hay lo cơm nước là mẹ tong tả về nhà, hí hoáy làm. Thế mà chẳng những mẹ lo toan đầy đủ kinh tế mà còn dư dả xây nhà. Bố em rất tin tưởng mẹ em. 

Tối nào mẹ cũng thu nhà giặt giũ xong lại kiểm tra bài em Cún vì nó học lớp 1 nên mẹ vất vả hơn em, đọc chính tả , xem văn kiểm tra toán em. Mẹ học rất giỏi và mẹ hay dạy em cách làm người. Tối nào mẹ cũng thu dọn đồ mua bán sáng mai đến 11 giờ rồi giúp hai chị em chuẩn bị đồ dùng sáng mai. Sáng dậy, em cũng thấy mẹ đã dậy rồi quần áo, cơm nước chuẩn bị chu đáo. Thấy mẹ vất vả, những lúc rỗi em cũng quét nhà, rửa bát. 

Trong nhà, bà nội em khen “mẹ cháu là một người con dâu hiếu thảo. “Còn ngoài xóm nhà nào có chuyện vui nỗi buồn mẹ đều chia sẻ, ai cũng quý. Bố em khen mẹ các con khéo người đẹp nết, nói năng dịu dàng, chưa bao giờ to tiếng với ai. Nhà không có nhưng có ai đến xin ăn, mẹ không tiếc thứ gì.

“Mẹ” người con luôn yêu quý và kính trọng. Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ, nghe không.